• Đoàn Đại biểu HĐND tỉnh về thăm trường
    Đây là hình ảnh thầy giáo Hiệu trưởng Võ Văn Bằng với đồng chí Đại biểu HDND tỉnh
  • Thầy trò Trường THCS Thanh Thạch thăm Di tích lịch sử Lèn Hà nhân dịp 22/12/2012
    Đây là những hình ảnh trong chuyến thăm Di tích lịch sử Quốc gia Lèn Hà - Thanh Hóa nhân dịp 22/12/2012 của thầy trò Trường THCS Thanh Thạch
  • Một số hình ảnh trong Lễ khai giảng năm học 2014 - 2015
    Thầy Hiệu trưởng Võ Văn Bằng đọc diễn văn khai giảng.
  • Lễ hội khai giảng năm học 2014 - 2015
    Thầy giáo Võ Văn Bằng - Hiệu trưởng nhà trường đọc thư của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.
  • Lễ hội khai giảng năm học 2014 - 2015
    Thầy Hiệu trưởng đánh trống khai giảng năm học mới!
  • Lễ hội khai giảng năm học 2014 - 2015
    Đọc quyết tâm thư của học sinh!
  • Lễ hội khai giảng năm học 2014 - 2015
    Thầy Hoàng Thế Hiến - Phát động thi đua năm học 2014 - 2015.
  • Lễ hội khai giảng năm học 2014 - 2015
    Thầy Hoàng Thế Hiến - Phát động thi đua năm học 2014 - 2015.
  • Lễ hội khai giảng năm học 2014 - 2015
    Anh Đinh Văn Đức - PCT UBND xã phát biểu tại lễ khai giảng.
  • Lễ khai giảng năm học 2015 - 2016
    Thầy giáo Võ Văn Bằng đọc thư của chủ tịch nước Trương Tấn Sang gửi Ngành giáo dục nhân khai giảng năm học 2015 - 2016
  • Lễ khai giảng năm học 2015 - 2016
    Đồng chí Đoàn Mạnh Toàn - Huyện ủy viên, Bí thư Đảng ủy Xã phát biểu chỉ đạo khai giảng.
  • Lễ khai giảng năm học 2015 - 2016
    Đại biểu dự lễ khai giảng
  • Lễ khai giảng năm học 2015 - 2016
    Hội khuyến học tặng quà cho học sinh tiêu biểu nhân khai giảng năm học mới
  • Lễ khai giảng năm học 2015 - 2016
    Học sinh trong Lễ khai giảng.
  • Lễ khai giảng năm học 2015 - 2016
    Văn nghệ chào mừng khai giảng.


Món cháo mặn đắng của mẹ và tình mẫu tử

Ngày đăng: 01-11-2015
Đọc: 1056 lượt
"Cháo má nấu dở lắm, vừa loãng lại vừa mặn. Sau này tôi mới biết cháo mặn do má trộn thuốc", học sinh Phạm Nguyễn Đông Hưng viết trong bài văn của mình.

Từ câu chuyện thực tế trong gia đình, học sinh lớp 11CA2, trường THPT chuyên Trần Đại Nghĩa, TP HCM đã viết bài văn về tình mẫu tử nhiều cảm xúc.

Bài văn của học sinh Phạm Nguyễn Đông Hưng:

Tình mẫu tử - một chủ đề quen thuộc với những ai học văn trên khắp thế giới. Tình yêu thương là sự lo lắng của đấng sinh thành dành cho những đứa con của mình – đó có thể là tình cảm trong sáng nhất của con người.

“Cha mẹ nuôi con chẳng mong ngày đền đáp”. Và trong cái khung cảnh lạnh lẽo, lầy lội của bức ảnh trước mắt khi mẹ dắt con đi trong mưa, tôi không hề cảm thấy sự cô đơn, lạc lõng. Bởi ở đây có hiện diện của tình mẫu tử trong hình dáng mộc mạc và đẹp nhất của nó.

Bài văn được cô giáo cho 9 điểm

Người đời vẫn nói: “Hổ dữ không ăn thịt con”. Làm mẹ là một thiên chức thiêng liêng của vạn vật, không riêng gì con người. Chính vì thế, dù trong hình thể của những con vật hiền lành hay tồn tại trong tâm của loài ác thú thì bản năng làm mẹ vẫn luôn giành phần chiến thắng.

Bản thân tôi không biết định nghĩa tình mẫu tử như thế nào bởi một đứa con trai ham chơi như tôi không thể đủ kinh nghiệm để diễn tả điều đó. Nhưng tôi có thể diễn tả lại cho các bạn cảm nhận của tôi về tình mẫu tử.

Không biết như thế nào và tại sao nhưng người đầu tiên mà ánh mắt tôi luôn tìm kiếm đó là má tôi. Cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa hiểu tại sao mỗi khi nhìn thấy hình ảnh của má tôi trong bếp, lòng tôi lại được trấn tĩnh lại.

Tôi sinh ra trong một gia đình “người Bắc điển hình” với người bố gia trưởng và khó tính. Cố nhiên một đứa con ương bướng và nghịch ngợm như tôi luôn phải chịu những trận đòn từ bố. Những lúc ấy, má tôi sẽ đóng vai một cô y tá để sơ cứu cho bệnh nhân là tôi. Bàn tay má nhẹ nhàng xoa lên những vết bỏng rát sao mà dễ chịu đến thế.

Cô giáo Nguyễn Thị Lâm nhận xét: "Con đã lớn khôn và chín chắn rất nhiều. Con sẽ là người con tốt, cô luôn tin như vậy. Bài viết cho con và cho tất cả những ai đang là con".

Những trận đòn roi vì nghịch ngợm trải dài khắp tuổi thơ tôi cho đến ngày vào lớp 10. Cũng có lẽ vì thế mà tôi thân với má hơn bố.

Rồi tôi nhớ có lúc phải vào viện (do ngày bé tôi hay tắm mưa nên viêm phổi triền miên), sốt cả tháng liền chỉ được ăn cháo má mang đến. Cháo má nấu dở lắm, vừa loãng lại vừa mặn. Sau này tôi mới biết cháo mặn do má trộn thuốc vào nhưng chẳng hiểu sao tôi lại chịu ăn. Từ đó đến nay, cứ mỗi lần bị bệnh, tôi lại được ăn món cháo ấy. Hương vị của nó có lẽ đi theo suốt cả cuộc đời tôi.

Nếu các bạn hỏi tình mẫu tử xuất phát từ đâu thì xin lỗi tôi cũng không thể giải nghĩa được. Có lẽ đó là nguồn sức mạnh tối thượng tồn tại trong mỗi người mẹ chăng?

Tình mẫu tử thiêng liêng là thế, cao quý là thế, ấy vậy mà vẫn có người dám vấy bẩn chỉ vì lợi ích cá nhân, chỉ vì đồng tiền? Những bà mẹ tuổi teen chẳng phải chỉ vì lỗi lầm mà đang tâm coi rẻ tình mẹ con, thậm chí vứt bỏ tình máu mủ ruột rà.

Lại thêm những đứa con bất hiếu chỉ vì tranh nhau mảnh đất mà đẩy mẹ ra đường. Lại cả những người con giả dối, khi mẹ còn sống thì lạnh lùng, khinh khỉnh, lúc mẹ mất mới ma chay long trọng.

Đó là chưa kể những người mẹ vì thương con mù quáng mà suốt đời o bế con cái, khiến chúng trở nên hư hỏng. Những chuyện như vậy vẫn đầy rẫy quanh cuộc sống chúng ta.

Nhưng may thay những điều trên chỉ là thiểu số, bởi đúng như bản chất tình mẫu tử là hướng về cái tốt. Những ông, bà, bố, mẹ thương con nhiều vô kể. Hành động luôn tốt hơn lời nói. Một cử chỉ bằng vạn lời “Mẹ yêu con”.

Tôi không cần kể thêm ví dụ nữa, bởi ngoài kia có biết bao người mẹ tuyệt vời, hãy bước ra đi và tự cảm nhận, các bạn của tôi.

Tôi không biết các bạn ra sao nhưng đối với tôi, tôi không dám nhận mình là một đứa con có hiếu. Bởi tôi chưa làm tròn được chữ hiếu với má tôi.

Từ nhỏ đến giờ, tôi vẫn là gánh nặng mà cả cuộc đời má tôi phải gánh lấy. Lúc nhỏ thì má luôn phải lo lắng cho sức khỏe của tôi, lớn lên má lại lo lắng cho tính ngang ngạnh của tôi.

Tôi và bố cãi nhau luôn. Những lúc ấy má lại là người giảng hòa. Má là người nín nhịn nên nào có cãi lại bố. Sau những lần cãi vã như thế, má tôi khóc suốt. Những lúc ấy tôi chỉ muốn chạy xuống nhà ôm má nhưng cái tôi trong tâm trí lại cản tôi lại. Sao tôi lại hèn yếu như vậy, sao tôi lại để má khóc?

Không, tôi vẫn chưa xứng đáng là người đàn ông trong nhà. Má ơi con biết má phải chịu nhiều áp lực khi sống trong mái nhà như thế này. Má ơi, giá mà con có thể hiểu được điều ấy sớm hơn. Con không cần phải chứng tỏ mình với bố nữa, xin hãy là con người vui vẻ như ngày nào má nhé.

Bức ảnh mẹ dắt con trên xe qua nơi nước ngập gợi cho tôi nhiều suy nghĩ mà có lẽ người vụng về như tôi không nói hết được bằng lời.

Các bạn, đôi khi những người mẹ có thể cáu gắt và khó chịu. Xin hãy hiểu cho họ, đừng nhìn vào lời nói, hãy nhìn vào hành động của con người. Mẹ có thể cáu gắt nhưng trái tim mẹ luôn rộng mở ấm áp vì con. Lời nói của mẹ có thể khó nghe nhưng chúng ta luôn cảm nhận được những gì tốt đẹp nhất mẹ dành cho con. Tôi chẳng cần nói nữa có lẽ các bạn biết mình cần làm gì. Về phần tôi, có lẽ tôi vẫn là đứa con có lớn mà không có khôn. Má ơi đứa con bất hiếu này xin lỗi má.

Theo Quyên Quyên/ Zing


Bình luận



Tên của bạn
*

Email của bạn
*

Ý kiến của bạn
 
Còn lại từ

Mã bảo vệ
*
 
Bạn hãy nhập vào những ký tự mà bạn thấy bên phải, chú ý: chấp nhận cả chữ hoa và chữ thường

 

Thông báo mới

Kho tài nguyên

  
 Hôm qua: 139 
|
 Hôm nay: 136